anh nhớ em, có nhẽ 
bốn mùa thơ-ngây 
buổi em đi 
chỉ một nửa 
chuyện tình xe car 
có bao giờ 
hỡi cô hàng xóm của tôi ơi 
họa thơ Sông Mơ 
hãy yêu nhau đi 
hình như là 
hôm anh về Liège 
lâng-lâng, dăm tiếng ngọc-ngà 
Liège, mùa đông 
mối tình dạ-vũ 
nếu một ngày 
nhỡ 
tại sao 
thường thường 
tình yêu 
trời vào đông 
trời vào thu 
vài giòng thơ viết vội 
vài lời cho em 
xuân ly-hương

trời vào đông

trời vào đông, ta đứng dậy mở cửa
nhìn tuyết bay đan cuộn với sương mờ
chạnh nhớ em, ta bật cười ha-hả
nhớ thương em, nhớ thương mấy cho vừa

trời vào đông, chưa một lần tái-ngộ
cánh thư xưa giờ thất-lạc muôn phương
đâu cánh én của bầu trời tưởng-nhớ
đâu ánh mắt của một phút lên đường

trời vào đông, hôm nay ta chạnh nhớ
cả trăm ngàn cây số cách xa nhau
bao yêu-dấu cũng trở mình, than-thở
bao nhớ thương cũng tàn-lụi, phai mầu

trời vào đông, ta dang tay đóng cửa
lòng nhủ lòng, 'như dứt-khoát một lần'
trước khung gương, ta bật cười ha-hả
trời vào xuân, bao giờ trời vào xuân ?

Liège, 1973.