anh nhớ em, có nhẽ
bốn mùa thơ-ngây
buổi em đi
chỉ một nửa
chuyện tình xe car
có bao giờ
hỡi cô hàng xóm của tôi ơi
họa thơ Sông Mơ
hãy yêu nhau đi
hình như là
hôm anh về Liège
lâng-lâng, dăm tiếng ngọc-ngà
Liège, mùa đông
mối tình dạ-vũ 
nếu một ngày
nhỡ
tại sao
thường thường
tình yêu
trời vào đông
trời vào thu
vài giòng thơ viết vội
vài lời cho em
xuân ly-hương

 

có bao giờ

có bao giờ thấm nỗi buồn vô cớ
ghét nắng hồng chỉ nhắc-nhở vô-biên
hồn theo mây trôi lơ-lửng triền-miên
không bến đậu, không một nơi tạm nghỉ

có bao giờ không một trang hành-lý
bước lang-thang trong mộng-mị não-nề
chân ơ-hờ có nghĩ đến ngày về
còn mệt mỏi những u-mê ủ-rủ

có bao giờ trốn nỗi buồn cổ-thụ
anh thả hồn anh ấp-ủ hồn em
để mơ-hồ một cảm-giác êm-đềm
như xâm-chiếm tâm-hồn em cô-quạnh

có bao giờ những cơn mưa không tạnh
dừng một lần cho bớt lạnh hoàng-hôn
cho một lần, anh được nhớ em hơn
cho mãi mãi anh không còn xa vắng

có bao giờ đôi vai chợt thấy nặng
anh tìm lại lối nẻo cũ đường xưa
có bao giờ, anh ơi, có bao giờ
xuân trở lại trong hồn em trống-trải...

Liège, cuối 1973.